Tự bao giờ là tri kỷ của nhau
Dù xúc cảm không còn như thuở trước
Để mai này trên đường đời xuôi ngược
Lạc bước vê em vẫn nhớ đến anh.
Trời bão tố rồi cũng sẽ trong xanh
Đường chông chênh cũng có nơi bằng phẳng
Trong lòng em dẫu muôn vàn cay đắng
Cũng có ngày lắng đọng xuống đáy tim.
Em đi tìm một khung trời bình yên
Cứ mải miết cho đến khi kiệt sức
Rồi anh đến tiếp cho em sức lực
Để vững chân bước tiếp chặng đường đời.
Ngỡ tri kỷ là mơ ước xa vời
Nhưng anh đó- một con người thực sự
Em không thể viết lên thành câu chữ
Những khát khao trong tận đáy lòng em.
Có lẽ em đã lạc một nhịp tim
Nên lồng ngực sao cứ hoài thổn thức
Sự chai sạn như lùi vào ký ức
của chuỗi ngày thương tổn với xót xa.
Em cứ nghĩ những gì em trải qua
Đã khiến em phải chai lỳ cảm xúc
Trái tim em đã như thân gỗ mục
Sẽ mãi nằm vương lại với ngọn đồi.
Ai ngờ đâu từ gốc bỗng nảy chồi
Có lẽ do cơn mưa từ đâu tới
Nhưng chồi biết chẳng thể nào mong đợi
Cơn mưa kia cứ ở mãi bên chồi.
Như tim em dẫu thổn thức bồi hồi
Cũng đâu dám giữ chân người ở lại
Vì em biết có gì là mãi mãi
Chỉ nỗi đau là đọng lại trong tim.
Khi bên nhau ta cứ mãi lặng im
Hãy như thế đến mai này anh nhé
Vì em biết chỉ một câu nói khẽ
Cũng đủ làm tan vỡ sự vô tư.
Em muốn mình cứ mãi giống hôm nay
Cạnh bên nhau mà lòng không gợn sóng.
Như trời đất cùng tạo nên sự sống
Nhưng trọn đời chỉ thể ngắm nhìn nhau.
Thứ Năm, 1 tháng 2, 2018
Tương tư khúc 相思曲 • Khúc hát tương tư
Nhất tiễn mai 一剪梅 • Nhất tiễn mai
Lý Thanh Chiếu
Bài từ này thể hiện nỗi tương tư đối với người chồng (Triệu Minh Minh) đang phải đi công cán nơi xa, ít được sống gần nhau. Khi quân Kim đánh vào Trung Nguyên, gia đình bà chạy về nam, ít lâu, chồng bà mất, nên bà thường đem những nỗi sầu cảm gửi vào các bài từ.
一剪梅
Nhất tiễn mai
Hồng ngẫu hương tàn, ngọc điệm thu,
Khinh giải la thường,
Độc thướng lan chu.
Vân trung thuỳ ký cẩm thư lai?
Nhạn tự hồi thì,
Nguyệt mãn tây lâu.
Hoa tự phiêu linh, thuỷ tự lưu,
Nhất chủng tương tư,
Lưỡng xứ nhàn sầu.
Thử tình vô kế khả tiêu trừ.
Tài há my đầu,
Khước thướng tâm đầu.
Khinh giải la thường,
Độc thướng lan chu.
Vân trung thuỳ ký cẩm thư lai?
Nhạn tự hồi thì,
Nguyệt mãn tây lâu.
Hoa tự phiêu linh, thuỷ tự lưu,
Nhất chủng tương tư,
Lưỡng xứ nhàn sầu.
Thử tình vô kế khả tiêu trừ.
Tài há my đầu,
Khước thướng tâm đầu.
Dịch nghĩa
Sen hồng tàn hương, đệm ngọc nhuốm lạnh hơi thu
Khẽ trút bỏ áo the
Một mình lên thuyền
Từ trong mây có ai gửi bức thư gấm tới?
Bầy nhạn bay về
Trăng tràn đầy lầu tây
Hoa tự phiêu dạt, nước cứ chảy mãi
Vì một thứ tình si
Khiến người hai chốn buồn lặng
Nỗi lòng này không có cách nào giải khuây được
Vừa mới tới mày ngài
Đã dâng lên trong lòng
Khẽ trút bỏ áo the
Một mình lên thuyền
Từ trong mây có ai gửi bức thư gấm tới?
Bầy nhạn bay về
Trăng tràn đầy lầu tây
Hoa tự phiêu dạt, nước cứ chảy mãi
Vì một thứ tình si
Khiến người hai chốn buồn lặng
Nỗi lòng này không có cách nào giải khuây được
Vừa mới tới mày ngài
Đã dâng lên trong lòng
Bài từ này thể hiện nỗi tương tư đối với người chồng (Triệu Minh Minh) đang phải đi công cán nơi xa, ít được sống gần nhau. Khi quân Kim đánh vào Trung Nguyên, gia đình bà chạy về nam, ít lâu, chồng bà mất, nên bà thường đem những nỗi sầu cảm gửi vào các bài từ.
Hai sắc hoa tigôn
T.T.Kh.
Bài thơ đã được các nhạc sĩ Anh Bằng và Trần Thiện Thanh phổ nhạc. Về xuất xứ của bài thơ, xin xem các bình luận trong phần tác giả T.T.Kh.
Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn,
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc,
Tôi chờ người đến với yêu đương.
Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong,
Và phương trời thẳm mờ sương, cát,
Tay vít dây hoa trắng chạnh lòng.
Người ấy thường hay vuốt tóc tôi,
Thở dài trong lúc thấy tôi vui,
Bảo rằng: “Hoa, dáng như tim vỡ,
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi!”
Thuở ấy, nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly,
Cho nên cười đáp: “Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy”
Đâu biết lần đi một lỡ làng,
Dưới trời đau khổ chết yêu đương.
Người xa xăm quá! - Tôi buồn lắm,
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường...
Từ đấy, thu rồi, thu lại thu,
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ...
Người ấy, cho nên vẫn hững hờ.
Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi,
Mà từng thu chết, từng thu chết,
Vẫn giấu trong tim bóng “một người”.
Buồn quá! hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhưng hồng tựa trái tim tan vỡ.
Và đỏ như màu máu thắm pha!
Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi...
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã,
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi!
Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ,
Chiều thu, hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo chân mây vắng,
Người ấy sang sông đứng ngóng đò.
Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng,
Trời ơi! Người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa... vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng?
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn,
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc,
Tôi chờ người đến với yêu đương.
Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong,
Và phương trời thẳm mờ sương, cát,
Tay vít dây hoa trắng chạnh lòng.
Người ấy thường hay vuốt tóc tôi,
Thở dài trong lúc thấy tôi vui,
Bảo rằng: “Hoa, dáng như tim vỡ,
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi!”
Thuở ấy, nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly,
Cho nên cười đáp: “Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy”
Đâu biết lần đi một lỡ làng,
Dưới trời đau khổ chết yêu đương.
Người xa xăm quá! - Tôi buồn lắm,
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường...
Từ đấy, thu rồi, thu lại thu,
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ...
Người ấy, cho nên vẫn hững hờ.
Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi,
Mà từng thu chết, từng thu chết,
Vẫn giấu trong tim bóng “một người”.
Buồn quá! hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhưng hồng tựa trái tim tan vỡ.
Và đỏ như màu máu thắm pha!
Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi...
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã,
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi!
Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ,
Chiều thu, hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo chân mây vắng,
Người ấy sang sông đứng ngóng đò.
Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng,
Trời ơi! Người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa... vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng?
Bài thơ đã được các nhạc sĩ Anh Bằng và Trần Thiện Thanh phổ nhạc. Về xuất xứ của bài thơ, xin xem các bình luận trong phần tác giả T.T.Kh.
Cửu biệt ly 久別離 • Xa cách lâu
Lý Bạch
久別離
別來幾春未還家,
玉窗五見櫻桃花。
況有錦字書,
開緘使人嗟。
至此腸斷彼心絕,
雲鬟綠鬢罷梳結,
愁如回飆亂白雪。
去年寄書報陽臺,
今年寄書重相催。
東風兮東風,
爲我吹行雲使西來,
待來竟不來,
落花寂寂委蒼苔。
玉窗五見櫻桃花。
況有錦字書,
開緘使人嗟。
至此腸斷彼心絕,
雲鬟綠鬢罷梳結,
愁如回飆亂白雪。
去年寄書報陽臺,
今年寄書重相催。
東風兮東風,
爲我吹行雲使西來,
待來竟不來,
落花寂寂委蒼苔。
Cửu biệt ly
Biệt lai kỷ xuân vị hoàn gia,
Ngọc song ngũ kiến anh đào hoa.
Huống hữu cẩm tự thư,
Khai giam sử nhân ta.
Chí thử trường đoạn bỉ tâm tuyệt,
Vân hoàn lục mấn bãi sơ kết,
Sầu như hồi phiêu loạn bạch tuyết.
Khứ niên ký thư báo Dương Đài,
Kim niên ký thư trùng tương thôi.
Đông phong hề đông phong
Vị ngã xuy hành vân sử tây lai
Đãi lai cánh bất lai!
Lạc hoa tịch tịch uỷ thương đài.
Ngọc song ngũ kiến anh đào hoa.
Huống hữu cẩm tự thư,
Khai giam sử nhân ta.
Chí thử trường đoạn bỉ tâm tuyệt,
Vân hoàn lục mấn bãi sơ kết,
Sầu như hồi phiêu loạn bạch tuyết.
Khứ niên ký thư báo Dương Đài,
Kim niên ký thư trùng tương thôi.
Đông phong hề đông phong
Vị ngã xuy hành vân sử tây lai
Đãi lai cánh bất lai!
Lạc hoa tịch tịch uỷ thương đài.
Dịch nghĩa
Từ chàng ra đi đã mấy xuân không về,
Trước cửa ngọc đã năm lần thấy hoa anh đào nở.
Huống lại có thư chữ gấm,
Mở ra khiến lòng đau xót.
Tóc mây quên bện, tóc mai biếng tết,
Buồn như cơn gió thổi tung tuyết trắng.
Năm trước đã gửi thư nhắn chốn Dương Đài,
Năm nay lại gửi thư giục giã,
Gió đông chừ gió đông!
Hãy vì ta thổi mây bay về tây,
Đợi hoài mà vẫn chưa thấy người về,
Hoa rơi lặng lẽ phủ rêu xanh.
Trước cửa ngọc đã năm lần thấy hoa anh đào nở.
Huống lại có thư chữ gấm,
Mở ra khiến lòng đau xót.
Tóc mây quên bện, tóc mai biếng tết,
Buồn như cơn gió thổi tung tuyết trắng.
Năm trước đã gửi thư nhắn chốn Dương Đài,
Năm nay lại gửi thư giục giã,
Gió đông chừ gió đông!
Hãy vì ta thổi mây bay về tây,
Đợi hoài mà vẫn chưa thấy người về,
Hoa rơi lặng lẽ phủ rêu xanh.
Hoa phi hoa 花非花 • Hoa không phải là hoa
Bạch Cư Dị
花非花
Hoa phi hoa
Hoa phi hoa,
Vụ phi vụ.
Dạ bán lai,
Thiên minh khứ.
Lai như xuân mộng kỷ đa thời,
Khứ tự triêu vân vô mịch xứ!
Vụ phi vụ.
Dạ bán lai,
Thiên minh khứ.
Lai như xuân mộng kỷ đa thời,
Khứ tự triêu vân vô mịch xứ!
Dịch nghĩa
Rằng hoa, thì không phải là hoa,
Rằng mây, thì không phải là mây.
Nửa đêm tới,
Sáng hôm sau lại đi mất.
Khi đến thì như giấc mộng xuân không được bao lâu,
Khi đi thì như mây trời không biết đâu mà tìm lại được.
Rằng mây, thì không phải là mây.
Nửa đêm tới,
Sáng hôm sau lại đi mất.
Khi đến thì như giấc mộng xuân không được bao lâu,
Khi đi thì như mây trời không biết đâu mà tìm lại được.
Tống biệt (Há mã ẩm quân tửu) 送別(下馬飲君酒) • Tiễn bạn (Xuống ngựa uống chén rượu)
Vương Duy
Bài thơ này làm khi đưa Mạnh Hạo Nhiên lên đường về ẩn cư ở núi Chung Nam.
送別(下馬飲君酒)
Tống biệt (Há mã ẩm quân tửu)
Há mã ẩm quân tửu,
Vấn quân hà sở chi?
Quân ngôn bất đắc ý:
Quy ngoạ Nam Sơn thuỳ.
Đãn khứ mạc phục vấn,
Bạch vân vô tận thì!
Vấn quân hà sở chi?
Quân ngôn bất đắc ý:
Quy ngoạ Nam Sơn thuỳ.
Đãn khứ mạc phục vấn,
Bạch vân vô tận thì!
Dịch nghĩa
Xuống ngựa uống chén rượu tiễn bạn
Hỏi bạn đi về đâu
Bạn nói rằng không được vừa ý
Về nhà ở mé Chung Nam sơn ngủ quên đời
Thôi thì bạn cứ đi tôi chẳng hỏi nữa
Mây trắng bay mãi không bao giờ hết
Hỏi bạn đi về đâu
Bạn nói rằng không được vừa ý
Về nhà ở mé Chung Nam sơn ngủ quên đời
Thôi thì bạn cứ đi tôi chẳng hỏi nữa
Mây trắng bay mãi không bao giờ hết
Bài thơ này làm khi đưa Mạnh Hạo Nhiên lên đường về ẩn cư ở núi Chung Nam.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)